“Phonzie” – Người ta gọi anh như vậy với tất cả sự trìu mến. Trên sân cỏ Allianz Arena hay tại World Cup, chúng ta thấy một “cơn lốc” bên hành lang cánh trái, một chàng trai hay cười với nụ cười tỏa nắng. Nhưng ẩn sâu trong đôi mắt ấy là bóng tối của một quá khứ mà mỗi khi nhớ lại, nó vẫn đủ sức làm lạnh sống lưng bất kỳ ai. Alphonso Davies không sinh ra để làm ngôi sao. Anh sinh ra để… c.h.ế.t, hoặc may mắn hơn, là để tồn tại lay lắt như một bóng ma vô thừa nhận.
Đây là câu chuyện về một đứa trẻ sinh ra ở nơi tận cùng thế giới, nơi mà “ngày mai” là một khái niệm xa xỉ, và bóng đá không phải là trò chơi, mà là sợi dây cứu sinh duy nhất kéo anh ra khỏi vũng lầy của định mệnh.
Chương 1: Buduburam – Nơi sự sống chỉ là một canh bạc
Để hiểu được Alphonso Davies đã chạy nhanh như thế nào trên sân cỏ, ta phải biết anh đã bắt đầu cuộc đua ấy từ đâu. Anh không bắt đầu từ vạch xuất phát như bao người khác. Anh bắt đầu từ con số âm.
Năm 1999, Nội chiến Liberia lần thứ hai bùng nổ. Đó không phải là chiến tranh, đó là một cuộc tàn sát. Tiếng súng, tiếng bom, và mùi tử khí bao trùm lên những ngôi làng. Debeah và Victoria – cha mẹ của Alphonso – buộc phải đưa ra quyết định đau đớn nhất cuộc đời: Bỏ lại tất cả để giữ lấy mạng sống.
Họ băng qua những cánh rừng, bước qua những xác người ngổn ngang để chạy sang nước láng giềng Ghana. Họ đến Buduburam – một trại tị nạn cách thủ đô Accra 44km về phía Tây. Gọi là “trại”, nhưng thực chất đó là một nhà tù không song sắt. Hàng chục ngàn con người chen chúc trong những túp lều dựng tạm bợ bằng tôn rách và nilon.
Chính tại nơi địa ngục trần gian ấy, ngày 2 tháng 11 năm 2000, Alphonso Davies cất tiếng khóc chào đời.
Không có bác sĩ, không có tã lót sạch sẽ, không có sữa ấm. Chỉ có bụi đỏ, cái nóng thiêu đốt của Châu Phi và nỗi lo sợ thường trực. “Sống ở đó, bạn phải bước qua xác người để đi tìm nước uống,” – Victoria, mẹ của anh, từng nghẹn ngào nhớ lại. Mỗi ngày mở mắt ra, nhiệm vụ duy nhất của gia đình Davies là: Kiếm được thức ăn và nước sạch. Ước mơ ư? Tương lai ư? Những thứ đó không tồn tại ở Buduburam. Ở đó, người ta chỉ cầu nguyện để không chết vì đói, vì dịch bệnh, hay vì bạo lực.
Cậu bé Alphonso lớn lên trong sự thiếu thốn cùng cực ấy. 5 năm đầu đời, thế giới của anh chỉ gói gọn trong hàng rào kẽm gai của trại tị nạn. Một đứa trẻ không quốc tịch, không quê hương, một hạt cát vô danh giữa sa mạc mênh mông của sự tuyệt vọng.

Alphonso Davies: từng chạy trốn khỏi đói nghèo và bom đạn
Chương 2: Cuộc di cư đến miền tuyết trắng
Khi Alphonso lên 5 tuổi, một phép màu đã xảy ra. Một chương trình tái định cư đã chấp nhận gia đình anh. Điểm đến là Edmonton, Canada.
Từ cái nóng 40 độ của Tây Phi, họ đặt chân xuống vùng đất lạnh giá âm 20 độ của Bắc Mỹ. Sự thay đổi không chỉ là nhiệt độ, mà là cả một cú sốc văn hóa. Nhưng cái lạnh cắt da cắt thịt của Edmonton vẫn ấm áp hơn gấp ngàn lần sự lạnh lẽo của cái chết ở quê nhà.
Tuy nhiên, cuộc sống mới không trải hoa hồng. Cha mẹ anh phải làm việc quần quật, tăng ca ngày đêm với đồng lương ít ỏi của lao động chân tay để nuôi sống gia đình. Alphonso, dù còn nhỏ, đã phải đóng vai người lớn. Anh thay tã cho em, nấu ăn, dọn dẹp và trông nom các em khi cha mẹ vắng nhà.
Ở trường học, cậu bé da màu nói tiếng Anh bập bẹ ấy là một kẻ ngoại đạo. Anh cô đơn, lạc lõng. Và chính lúc tưởng chừng như sự mặc cảm sẽ nuốt chửng lấy tâm hồn non nớt ấy, bóng đá đã xuất hiện.
Chương 3: Bóng đá – ngôn ngữ của kẻ hàn vi
Alphonso không có tiền để đăng ký vào các học viện bóng đá đắt đỏ. Anh chơi bóng ở sân trường, ở bãi đất trống, với đôi giày cũ mèm. Nhưng tài năng là thứ ánh sáng không thể che giấu.
Chương trình “Free Footie” (Bóng đá miễn phí) dành cho trẻ em nghèo ở Edmonton chính là bước ngoặt định mệnh. Tại đây, Alphonso Davies không cần phải nói giỏi tiếng Anh. Đôi chân anh đã cất lên tiếng nói dõng dạc nhất. Anh chạy nhanh hơn gió, lướt đi như một con linh dương hoang dã mà không ai có thể bắt kịp.
Huấn luyện viên Nick Huoseh, người sau này trở thành đại diện của anh, đã nhìn thấy một điều gì đó đặc biệt trong đôi mắt của cậu bé gầy gò ấy. Đó không chỉ là kỹ thuật, đó là sự khao khát. Sự khao khát của một đứa trẻ đã từng nếm trải vị mặn chát của đói nghèo, giờ đây tìm thấy cơ hội để đổi đời. Alphonso đá bóng như thể ngày mai anh sẽ bị tước mất đôi chân. Anh đá bằng cả sinh mạng của mình.
Năm 14 tuổi, anh gia nhập học viện Vancouver Whitecaps. Anh phải xa gia đình, một mình đến thành phố khác. Mẹ anh đã khóc và ngăn cản vì sợ con sa ngã, sợ mất con. Nhưng Alphonso đã hứa: “Mẹ, con sẽ làm được. Con sẽ khiến gia đình ta tự hào.”
Chương 4: Từ kẻ tị nạn đến nhà vô địch châu Âu
Phần còn lại, như người ta vẫn nói, là lịch sử. Nhưng với Alphonso, đó là một câu chuyện cổ tích có thật.
15 tuổi, anh ra mắt giải nhà nghề Mỹ (MLS).
16 tuổi, anh có quốc tịch Canada và khoác áo đội tuyển quốc gia.
18 tuổi, gã khổng lồ Bayern Munich gõ cửa.
Hãy tưởng tượng, một cậu bé từng đi chân đất trên nền đất bụi đỏ Ghana, giờ đây khoác lên mình chiếc áo đỏ kiêu hãnh của một trong những CLB vĩ đại nhất thế giới. Ngày anh đặt bút ký hợp đồng, anh không chỉ ký cho mình, anh ký cho giấc mơ của hàng triệu đứa trẻ tị nạn trên khắp hành tinh.
Đỉnh cao cảm xúc đến vào năm 2020. Alphonso Davies cùng Bayern Munich vô địch Champions League. Hình ảnh chàng trai 19 tuổi, khuôn mặt đẫm mồ hôi và nước mắt, nâng cao chiếc cúp tai voi danh giá đã trở thành biểu tượng. Từ trại tị nạn Buduburam đến đỉnh vinh quang Lisbon, anh đã chạy một quãng đường dài không tưởng.
Chương 5: Giọt nước mắt tại World Cup và lời hứa 2026
Tại World Cup 2022 ở Qatar, phút thứ 2 trong trận gặp Croatia, Alphonso Davies bật cao đánh đầu tung lưới đối phương.
VÀO!
Bàn thắng đầu tiên trong lịch sử bóng đá Canada tại World Cup. Davies chạy ra cột cờ góc, hét lên sung sướng, nhưng rồi anh gục xuống. Cảm xúc vỡ òa. Đó không chỉ là một bàn thắng. Đó là tiếng gầm của một con người đã chiến thắng số phận. Hàng triệu người Canada rơi nước mắt. Và ở đâu đó tại Ghana, những đứa trẻ trong trại tị nạn Buduburam cũng đang nhìn vào anh như một vị thánh sống.
Nhưng câu chuyện chưa dừng lại. Alphonso Davies đang hướng tới World Cup 2026 – giải đấu diễn ra ngay trên quê hương thứ hai của anh: Canada (đồng chủ nhà).
Tại World Cup 2026, anh sẽ không còn là một tài năng trẻ. Anh sẽ là đội trưởng, là thủ lĩnh, là biểu tượng của hy vọng. Anh sẽ dẫn đầu đội tuyển Canada bước ra sân trong tiếng hò reo của hàng vạn khán giả nhà.
Từ một đứa trẻ không giấy tờ tùy thân, anh trở thành gương mặt đại diện cho cả một quốc gia, một lục địa.
Lời kết: khi cánh chim tự do vút bay
Cuộc đời của Alphonso Davies là minh chứng hùng hồn nhất cho thấy: Nơi bạn sinh ra không quyết định nơi bạn sẽ đến.
Anh từng là một nạn nhân của chiến tranh, nhưng anh từ chối để chiến tranh định nghĩa cuộc đời mình. Anh từng là một người tị nạn, nhưng anh đã chọn trở thành một công dân toàn cầu, một Đại sứ thiện chí của Liên Hợp Quốc (UNHCR) để quay lại giúp đỡ những mảnh đời như mình ngày xưa.
Khi bạn xem Alphonso Davies bứt tốc tại World Cup 2026 sắp tới, đừng chỉ nhìn thấy một cầu thủ chạy cánh xuất sắc. Hãy nhìn thấy một cậu bé đang chạy trốn khỏi đói nghèo, chạy khỏi bom đạn, chạy khỏi sự tuyệt vọng.
Và cậu ấy vẫn đang chạy, không phải vì sợ hãi nữa, mà chạy để dẫn đường cho những giấc mơ khác được cất cánh bay lên.
“Tôi muốn gửi lời đến tất cả những đứa trẻ đang ở trong trại tị nạn: Đừng bao giờ từ bỏ. Hãy cứ mơ đi, vì tôi đã làm được, và các bạn cũng sẽ làm được.” – Alphonso Davies.
- Tải app VAR Plus để không bỏ lỡ lịch thi đấu, kết quả, bảng xếp hạng của các giải đấu hàng đầu thế giới: https://onelink.to/varbongda


