🧧 Nhận Lộc Bóng Đá

Achraf Hakimi: Đứa con hiếu thảo của Morocco

Tải App bóng đá VAR Plus

Tại World Cup 2026, khi Achraf Hakimi bước ra sân với tấm băng đội trưởng trên tay, dẫn đầu “Những chú sư tử Atlas” (Morocco), anh không chỉ là một trong những hậu vệ phải hay nhất thế giới. Anh là biểu tượng của hàng triệu người nhập cư Bắc Phi tại Châu Âu, là minh chứng cho thấy sự hy sinh của cha mẹ có thể tạo nên những điều kỳ diệu như thế nào.

Đằng sau những bước chạy xé gió và kỹ thuật thượng thừa ấy là hình bóng của một người cha lưng còng bán hàng rong và đôi bàn tay chai sần của người mẹ làm nghề dọn dẹp.

1. Getafe: Những người nhập cư “vô hình” giữa lòng Madrid

Achraf Hakimi sinh năm 1998 tại Getafe, một khu ngoại ô công nghiệp của Madrid, Tây Ban Nha. Cha mẹ anh, ông Hassan và bà Saida, là những người Morocco rời bỏ quê hương để tìm kiếm một cuộc sống tốt đẹp hơn ở bên kia eo biển Gibraltar.

Nhưng “giấc mơ Châu Âu” không màu hồng như người ta tưởng. Họ đến Tây Ban Nha và chấp nhận làm những công việc thấp kém nhất mà người bản xứ chê bai.

“Họ đã cướp đi cuộc sống của chính mình để trao nó cho tôi”

Đó là câu nói nổi tiếng nhất của Hakimi khi nói về cha mẹ.

  • Cha anh: Một người bán hàng rong trên đường phố. Bất kể nắng gắt hay mưa tuyết, ông Hassan vẫn miệt mài đứng bán từng món đồ lặt vặt để kiếm từng đồng Euro lẻ.

  • Mẹ anh: Một nhân viên dọn vệ sinh. Bà Saida đã phải quỳ gối lau sàn nhà cho người khác, dọn dẹp những thứ bẩn thỉu nhất để đổi lấy tiền mua giày đá bóng cho con.

Gia đình Hakimi sống trong sự thiếu thốn, nhưng không bao giờ thiếu tình thương. Hakimi lớn lên khi thấy cha mẹ mình luôn trở về nhà trong bộ dạng kiệt sức. Anh hiểu rằng, mỗi bước chạy của mình trên sân cỏ đều được đánh đổi bằng mồ hôi và nước mắt của cha mẹ. Đó là món nợ anh thề phải trả.

Achraf Hakimi: Đứa con hiếu thảo của Morocco

Achraf Hakimi: Đứa con hiếu thảo của Morocco

2. La Fábrica và nỗi đau của kẻ “người ngoài”

Tài năng của Hakimi sớm bộc lộ và anh được Real Madrid chiêu mộ vào lò đào tạo trứ danh La Fábrica khi mới 7 tuổi. Đó là giấc mơ của mọi đứa trẻ Madrid. Nhưng với Hakimi, đó cũng là nơi anh bắt đầu cảm nhận được sự cay đắng của việc là “con của người nhập cư”.

Cú sốc từ án phạt FIFA

Năm 2016, một sự kiện chấn động xảy ra. FIFA ban hành án phạt cấm chuyển nhượng đối với Real Madrid vì vi phạm quy định ký hợp đồng với cầu thủ trẻ nước ngoài. Trớ trêu thay, Hakimi – một người sinh ra và lớn lên tại Madrid – lại bị liệt vào danh sách “cầu thủ nước ngoài” bị điều tra.

FIFA cấm anh thi đấu. Một cậu bé tuổi teen, mang quốc tịch Tây Ban Nha, nói tiếng Tây Ban Nha như tiếng mẹ đẻ, nhưng lại bị cấm chơi bóng vì cái tên và nguồn gốc của cha mẹ mình.

“Tôi không hiểu gì cả. Tôi sinh ra ở đây, tôi có hộ chiếu Tây Ban Nha. Tại sao họ lại coi tôi là người nước ngoài?” – Hakimi từng đau đớn nhớ lại.

Khoảnh khắc đó giống như một cái tát vào sự nhận diện bản thân của anh. Nó khiến anh nhận ra: Dù anh có giỏi đến đâu, trong mắt một số người, anh vẫn chỉ là “thằng Morocco”.

Tiếng gọi của con tim

Liên đoàn bóng đá Tây Ban Nha đã nhiều lần mời gọi Hakimi. Anh thậm chí đã lên tập trung cùng đội trẻ Tây Ban Nha. Nhưng anh cảm thấy lạc lõng.

“Tôi đến đó và thấy không phải là mình. Không phải vì tôi ghét Tây Ban Nha, mà vì văn hóa của tôi là Ả Rập, là đạo Hồi. Ở nhà tôi nói tiếng Ả Rập, ăn đồ ăn mẹ nấu. Trái tim tôi thuộc về Morocco.”

Quyết định chọn khoác áo Morocco thay vì cường quốc bóng đá Tây Ban Nha là một canh bạc lớn. Nhưng Hakimi đã nghe theo tiếng gọi của dòng máu, và lịch sử đã chứng minh anh đúng.

3. World Cup 2022: Cú panenka lịch sử và hình ảnh người Mẹ

Không ai có thể quên World Cup 2022 tại Qatar. Đó là sân khấu mà Hakimi bước ra ánh sáng rực rỡ nhất.

Trong trận vòng 1/8 gặp chính Tây Ban Nha – nơi anh sinh ra nhưng không thuộc về – Hakimi đã lãnh trách nhiệm đá quả luân lưu quyết định. Áp lực ngàn cân. Đối mặt với anh là Unai Simón và cả một đất nước Tây Ban Nha đang nín thở. Hakimi, với sự lạnh lùng đến đáng sợ, đã thực hiện cú Panenka (sút kiểu xúc thìa) nhẹ nhàng vào giữa khung thành.

Bóng bay vào lưới. Morocco loại Tây Ban Nha. Một cú sút táo bạo, ngạo nghễ, như một lời khẳng định đanh thép của đứa con lưu lạc: “Tôi là người Madrid, nhưng tôi chiến thắng cho Morocco.”

Nhưng hình ảnh đẹp nhất không phải là cú sút đó. Đó là khoảnh khắc sau trận đấu, Hakimi chạy vội lên khán đài, ôm chầm lấy mẹ mình – bà Saida. Anh hôn lên trán bà, bà hôn lên má anh. Bức ảnh đó đã trở thành biểu tượng toàn cầu về tình mẫu tử và lòng hiếu thảo. Anh như muốn nói: “Mẹ ơi, mẹ không cần phải lau nhà nữa. Con trai mẹ đã làm được rồi.”

4. World Cup 2026: vị vua của lục địa đen

Hướng tới World Cup 2026, Hakimi không còn là “ngựa ô” nữa. Anh đến Bắc Mỹ với tư thế của một trong những hậu vệ vĩ đại nhất lịch sử bóng đá Châu Phi.

Thủ lĩnh thực sự

Đội tuyển Morocco tại World Cup 2026 sẽ là một tập thể đã trưởng thành. Hakimi, khi đó 27-28 tuổi, sẽ là đầu tàu. Anh không chỉ đóng góp về chuyên môn (tốc độ, kiến tạo), mà còn là chỗ dựa tinh thần cho các cầu thủ trẻ gốc Phi đang chơi bóng tại Châu Âu.

Anh là cầu nối văn hóa, là người truyền lửa. Anh dạy cho các đàn em hiểu rằng: Dù sinh ra ở Paris, Amsterdam hay Madrid, khi khoác lên mình chiếc áo màu đỏ xanh này, họ đang chiến đấu cho danh dự của cả thế giới Ả Rập và Châu Phi.

Giấc mơ vượt qua bán kết

Năm 2022, Morocco đã làm nên lịch sử khi là đội bóng Châu Phi đầu tiên vào Bán kết World Cup. Năm 2026, tham vọng của Hakimi lớn hơn thế. Với thể thức mới và sự chín muồi của đội hình, Hakimi khao khát đưa Morocco vào Chung kết. Đó không phải là ảo tưởng, đó là mục tiêu của một chiến binh đã nếm trải đủ vinh quang và cay đắng tại Real Madrid, Dortmund, Inter Milan và PSG.

5. Phong cách chơi bóng: cơn lốc bên hành lang phải

Tại World Cup 2026, hãy quan sát Hakimi. Anh không phải là một hậu vệ phòng ngự đơn thuần. Anh là một “playmaker” (nhạc trưởng) chơi bên cánh phải. Tốc độ của anh là vũ khí hủy diệt. Anh có thể chạy nước rút ở phút 90 nhanh như phút đầu tiên. Nhưng sự thông minh và kỹ thuật xử lý bóng trong phạm vi hẹp mới là thứ khiến anh khác biệt. Anh là mẫu cầu thủ hiện đại hoàn hảo: Tấn công như một tiền đạo và phòng ngự bằng trí thông minh.

Di sản của đứa con hiếu thảo

Achraf Hakimi là một câu chuyện đẹp về sự đền đáp. Cha mẹ anh đã hy sinh tuổi trẻ để anh có một tương lai. Và anh đã dùng tương lai rực rỡ đó để tôn vinh quá khứ vất vả của họ.

Tại World Cup 2026, mỗi khi Hakimi chạm bóng, hãy nhớ rằng đó không chỉ là một cầu thủ bóng đá. Đó là giấc mơ của ông Hassan bán hàng rong, là niềm tự hào của bà Saida lao công, và là nguồn cảm hứng cho hàng triệu đứa trẻ nhập cư đang vật lộn tìm kiếm bản sắc của mình.

Achraf Hakimi đã chứng minh rằng: Nơi bạn sinh ra không quan trọng bằng nơi trái tim bạn thuộc về. Và không có danh hiệu nào cao quý bằng nụ cười của mẹ.

APP BÓNG ĐÁ VAR+

Bài viết liên quan