Tại World Cup 2026, khi đội tuyển Colombia bước ra sân, ánh mắt của cả thế giới sẽ đổ dồn về Luis Díaz. Người ta trầm trồ trước những pha đi bóng ma thuật, nguồn thể lực vô tận của anh. Nhưng ít ai biết rằng, nguồn năng lượng ấy được đốt cháy từ ký ức về những ngày tháng bụng đói cồn cào trên sa mạc La Guajira.
Anh không chỉ đá bóng cho Colombia. Anh đá bóng để thế giới biết rằng tộc người Wayuu vẫn còn tồn tại.
1. La Guajira: vùng đất của những “bóng ma” suy dinh dưỡng
Luis Fernando Díaz Marulanda sinh ra ở Barrancas, nằm sâu trong vùng La Guajira – một bán đảo hoang mạc khô cằn ở phía Bắc Colombia. Đây là lãnh địa của người Wayuu, một tộc người bản địa kiên cường nhưng bị thế giới hiện đại bỏ quên.
Bản án tử mang tên “Suy dinh dưỡng”
Ở La Guajira, kẻ thù lớn nhất không phải là súng đạn, mà là cái đói và cơn khát. Tỷ lệ trẻ em tử vong vì suy dinh dưỡng ở đây cao khủng khiếp. Nguồn nước sạch là một thứ xa xỉ, và bữa ăn đầy đủ là một giấc mơ.
Luis Díaz lớn lên trong hoàn cảnh đó. Khi còn nhỏ, anh gầy gò đến mức đáng sợ. Xương sườn lộ rõ sau lớp da đen nhẻm, đôi chân khẳng khiu như hai que củi. Anh bị gọi là “Fideo” (Sợi mì) vì cơ thể mỏng manh tưởng chừng như chỉ cần một cơn gió sa mạc thổi qua là sẽ bay mất.
Không ai tin đứa trẻ ấy có thể làm vận động viên. Người ta lo cậu sống sót qua tuổi thơ đã là một kỳ tích rồi.

Luis Díaz: đứa con của gió, ám ảnh cái đói và niềm kiêu hãnh Wayuu
2. Copa America của những người bản địa: bước ngoặt định mệnh
Năm 2015, một sự kiện lạ lùng diễn ra: “Copa America dành cho các dân tộc bản địa” (Copa Americana de Pueblos Indígenas). Đây là nơi định mệnh mỉm cười với “Sợi mì”.
Cuộc gặp gỡ với huyền thoại “Sư Tử”
Huyền thoại bóng đá Colombia, Carlos Valderrama (người có mái tóc xù nổi tiếng), được giao nhiệm vụ tuyển chọn đội hình. Khi nhìn thấy Luis Díaz, Valderrama đã chau mày. Cậu bé này quá gầy, quá yếu. Ông sợ cậu sẽ gãy xương khi va chạm với các cầu thủ to con khác.
Nhưng khi trái bóng lăn, tất cả đã câm lặng.
Luis Díaz lướt đi trên sân như một cơn lốc sa mạc. Cậu không chạy bằng cơ bắp, cậu chạy bằng bản năng sinh tồn. Cậu luồn lách qua đối thủ như cách người Wayuu luồn lách qua những bụi xương rồng gai góc. Valderrama thốt lên: “Thằng nhóc này là một viên ngọc quý.”
Chế độ ăn “vỗ béo”
Dù tài năng thiên bẩm, nhưng thể trạng của Díaz là một vấn đề y tế nghiêm trọng. Khi được CLB Junior FC nhận về, việc đầu tiên họ làm không phải là dạy anh chiến thuật, mà là dạy anh ăn.
Đội ngũ y tế phát hiện anh bị suy dinh dưỡng nặng, thiếu hụt cơ bắp nghiêm trọng. Một chế độ ăn đặc biệt được thiết lập: Pasta sáng, trưa, tối; cùng với các loại vitamin liều cao. Luis Díaz đã phải ăn trong nước mắt để tăng 10kg cơ bắp, chỉ để có đủ sức chịu đựng những cú va chạm tại giải chuyên nghiệp.
3. Từ Barrancas đến Liverpool: vượt qua nỗi đau bắt cốc
Hành trình của Díaz từ Porto đến Liverpool là một câu chuyện cổ tích về chuyên môn. Nhưng thử thách nghiệt ngã nhất của cuộc đời anh lại đến khi anh đã là một siêu sao.
12 ngày địa ngục
Tháng 10 năm 2023, tin dữ ập đến: Bố mẹ của Luis Díaz bị phiến quân ELN bắt cóc ngay tại quê nhà Barrancas. Mẹ anh được giải cứu sớm, nhưng cha anh – ông Mane Díaz – bị giam cầm trong rừng sâu suốt 12 ngày.
Đó là những ngày Luis Díaz sống trong địa ngục trần gian. Hãy tưởng tượng, bạn đang thi đấu ở giải đấu khắc nghiệt nhất hành tinh (Premier League), trong khi không biết cha mình sống hay chết, có bị tra tấn hay không.
Nhưng Díaz đã làm gì? Anh xin được ra sân. Trong trận gặp Luton Town, anh vào sân từ ghế dự bị và ghi bàn gỡ hòa ở phút 90+5. Anh vén áo đấu lên, để lộ dòng chữ: “LIBERTAD PARA PAPA” (Tự do cho Cha).
Cả thế giới đã khóc cùng anh. Khoảnh khắc đó, Luis Díaz không còn là một cầu thủ. Anh là một người con hiếu thảo, một biểu tượng của sự can trường. Anh đã biến nỗi đau thành sức mạnh để giải cứu cha mình bằng sức ép truyền thông toàn cầu.
4. World Cup 2026: cánh chim ưng của dãy Andes
Colombia đã lỡ hẹn với World Cup 2022, một nỗi đau lớn của nền bóng đá này. Vì vậy, World Cup 2026 là sứ mệnh phục hưng. Và người cầm cờ tiên phong không ai khác chính là Luis Díaz.
Biểu tượng của sự hòa hợp
Tại Colombia, người bản địa Wayuu thường bị gạt ra bên lề xã hội. Nhưng khi Luis Díaz khoác áo số 7 của ĐTQG, anh đã xóa nhòa ranh giới đó. Anh là cầu thủ người bản địa đầu tiên trở thành ngôi sao toàn cầu của Colombia.
Tại World Cup 2026, lối chơi của Díaz sẽ là sự kết hợp giữa kỹ thuật đường phố và sự lì lợm hoang dã. Anh chạy không biết mệt mỏi, như thể anh đang chạy để bù lại những ngày tháng tuổi thơ không thể chạy vì đói.
Các hậu vệ tại World Cup sẽ phải đối mặt với một “bóng ma”: Một cầu thủ không thể bị bắt nạt về tinh thần, bởi anh ta đã chiến thắng cái chết từ khi mới lọt lòng.
Đôi chân trần trên cát nóng
Câu chuyện của Luis Díaz nhắc nhở chúng ta rằng: Tài năng có thể nảy mầm ở những nơi khô cằn nhất.
Từ một đứa trẻ suy dinh dưỡng ở vùng đất bị lãng quên, anh đã trở thành một trong những tiền đạo cánh hay nhất thế giới. Tại World Cup 2026, mỗi bước chạy của Luis Díaz sẽ mang theo hơi thở của sa mạc La Guajira, mang theo hy vọng của những đứa trẻ Wayuu đang mơ ước đổi đời.
Anh không chạy để giành cúp vàng cho riêng mình. Anh chạy để chứng minh rằng: Ngay cả khi bạn khởi đầu bằng con số âm, bạn vẫn có thể chạm tới những vì sao.
- Tải app VAR Plus để không bỏ lỡ lịch thi đấu, kết quả, bảng xếp hạng của các giải đấu hàng đầu thế giới: https://onelink.to/varbongda


