Trong lịch sử hơn 90 năm của World Cup, người ta đã chứng kiến đủ mọi cung bậc cảm xúc: vinh quang, nước mắt, bạo lực và cả những sai lầm. Nhưng chưa bao giờ, một hành vi mang tính chất “tội phạm học” như việc bỏ thuốc mê vào nước uống của đối thủ lại được thực hiện trót lọt ngay trên sân khấu lớn nhất hành tinh, trước sự chứng kiến của hàng tỷ khán giả, như cách người Argentina đã làm với Brazil năm 1990.
Sự kiện này đã xé toạc ranh giới của sự Fair Play (chơi đẹp), biến một trận bóng đá thành một màn mưu sát thể lực đầy toan tính.
1. Bối cảnh lịch sử của trận cầu “sinh tử”
Vòng 16 đội World Cup 1990 diễn ra tại Ý chứng kiến cuộc đối đầu kinh điển Nam Mỹ: Brazil chạm trán Argentina.
Vị thế trái ngược: Brazil đến giải đấu với đội hình hùng mạnh, vượt qua vòng bảng dễ dàng và được đánh giá là ứng cử viên số 1. Trong khi đó, Argentina là đương kim vô địch nhưng thi đấu cực kỳ chật vật (thua Cameroon ngày ra quân, lết vào vòng trong nhờ suất vớt).
Áp lực: Diego Maradona, “Cậu bé vàng” của Argentina, đang thi đấu với cái mắt cá chân sưng to như quả táo. Argentina hiểu rằng, nếu đá sòng phẳng về thể lực và kỹ chiến thuật, họ không có cửa thắng Brazil.
Chiến thuật: HLV của Argentina lúc đó là Carlos Bilardo – một bác sĩ phụ khoa theo nghề huấn luyện viên, nổi tiếng với triết lý thực dụng tàn nhẫn “thắng bằng mọi thủ đoạn”.
Chính trong bối cảnh lép vế đó, một kế hoạch “hắc ám” đã được vạch ra.

World cup 1990 và “Scandal Nước Thánh” của Argentina
2. Diễn biến vụ việc: cái bẫy mang tên “chai nước màu xanh”
Sự việc xảy ra vào hiệp 1 của trận đấu, dưới cái nắng gay gắt của mùa hè thành phố Turin.
Khi trận đấu tạm dừng để các bác sĩ vào sân chăm sóc cho một cầu thủ bị đau, nhân viên massage của đội tuyển Argentina là Miguel Di Lorenzo (biệt danh Galíndez) đã chạy vào sân với một thùng nước trên tay.
Các cầu thủ hai bên, do quá khát nước và nóng, đã tranh thủ uống nước. Theo quy luật bất thành văn trong bóng đá, nước uống là thứ được chia sẻ chung, một hành động thể hiện tình hữu nghị.
Hậu vệ cánh trái của Brazil là Branco (người đang chơi cực hay và phong tỏa chặt chẽ các mũi nhọn Argentina) đã tiến lại gần khu vực kỹ thuật của Argentina. Tại đây, anh được mời uống nước.
Chi tiết quan trọng: Trong thùng nước của Argentina có hai loại chai. Những chai nước lọc trong suốt bình thường và những chai nước màu xanh lá cây.
Hành động: Maradona và các cầu thủ Argentina uống những chai nước trong. Nhưng khi Branco đến gần, họ đưa cho anh chai nước màu xanh.
Branco uống một hơi dài, trả lại chai và tiếp tục thi đấu. Cái bẫy đã sập.
3. Những triệu chứng kỳ lạ của nạn nhân
Chỉ vài phút sau khi uống chai nước đó, Branco bắt đầu cảm thấy cơ thể mình có vấn đề nghiêm trọng.
Trả lời phỏng vấn sau này, Branco mô tả: “Tôi cảm thấy đầu óc quay cuồng, chân tay bủn rủn như đi mượn. Tôi nhìn quả bóng mà thấy như có hai, ba quả. Tôi cố gắng chạy nhưng đôi chân nặng như đeo chì. Tôi nói với trọng tài và đồng đội rằng có gì đó không ổn, nhưng mọi người nghĩ tôi bị say nắng hoặc bịa chuyện.”
Trong suốt phần còn lại của trận đấu, Branco – từ một hậu vệ thép – trở thành mắt xích yếu nhất trong hệ thống phòng ngự của Brazil. Anh phản ứng chậm chạp, mất vị trí và không thể theo kèm đối thủ.

Những triệu chứng kỳ lạ của Branco sau khi uống chai nước từ phía Arghentina đưa cho
4. Bàn thắng quyết định và mối liên hệ với cơn chóng mặt
Bi kịch của Brazil đến ở phút 80. Diego Maradona, dù bị bao vây, đã thực hiện một pha đi bóng thiên tài ở trung lộ, thu hút toàn bộ hàng thủ Brazil trước khi chọc khe cho Claudio Caniggia.
Caniggia băng xuống, lừa qua thủ môn Taffarel và ghi bàn thắng duy nhất của trận đấu.
Điều đáng nói ở đây là người có nhiệm vụ theo kèm Maradona và bọc lót ở khu vực đó chính là Branco. Trong tình huống đó, Branco đã phản ứng chậm hơn một nhịp so với thường lệ, để Maradona vượt qua và tung đường chuyền quyết định. Nếu Branco tỉnh táo 100%, có lẽ bàn thắng đó đã không xảy ra. Brazil bị loại trong tức tưởi, sút trúng khung gỗ 3 lần và thua bởi một khoảnh khắc thiên tài kết hợp với “tiểu xảo”.
5. Lời thú tội gây chấn động của “Chúa”
Trong suốt hơn một thập kỷ, câu chuyện về chai nước chỉ được coi là lời bào chữa của kẻ thất bại. Người Brazil cáo buộc, còn người Argentina cười khẩy chê bai đối thủ “thua thì đổ tại”.
Tuy nhiên, sự thật đã được phơi bày vào năm 2004 trên một chương trình truyền hình.
Trong một cuộc phỏng vấn, Diego Maradona – với tính cách ngông cuồng của mình – đã vừa cười vừa kể lại câu chuyện này như một chiến tích vui vẻ. Ông thừa nhận: “Có ai đó đã hòa tan Rohypnol vào chai nước và đưa cho Branco. Cậu ta uống cạn và sau đó không thể chạy nổi.”
Maradona còn miêu tả lại cảnh ông thấy Branco lảo đảo trên sân và nói: “Tôi nhìn cậu ấy và cười thầm. Xin lỗi Branco, nhưng chúng tôi cần phải thắng.”
Lời thú nhận này đã gây ra một cơn địa chấn ngoại giao trong bóng đá. Liên đoàn bóng đá Brazil (CBF) đòi kiện lên FIFA. Branco dọa kiện HLV Bilardo ra tòa án quốc tế.
6. Góc nhìn khoa học: Rohypnol là chất gì?
Để hiểu mức độ nguy hiểm của hành động này, cần phân tích chất Rohypnol (Flunitrazepam).
Đây là một loại thuốc an thần mạnh, thường được dùng để trị chứng mất ngủ nặng hoặc dùng làm thuốc tiền mê trong phẫu thuật.
Nó còn được biết đến với cái tên tai tiếng là “thuốc cưỡng bức” (date rape drug) vì khả năng làm nạn nhân mất khả năng kháng cự, buồn ngủ, chóng mặt, mất trí nhớ tạm thời và giãn cơ.
Khi một vận động viên đang vận động cường độ cao uống phải chất này, hệ thần kinh trung ương sẽ bị ức chế ngay lập tức. Phản xạ sẽ chậm lại, khả năng phán đoán không gian bị bóp méo. Việc Branco vẫn có thể đứng vững và chạy hết trận đấu thực sự là một nỗ lực phi thường của cơ thể.
7. Chân dung kẻ chủ mưu: Carlos Bilardo và nghệ thuật hắc ám
Dù Maradona là người thú nhận, nhưng mọi ngón tay đều chỉ về phía HLV Carlos Bilardo.
Bilardo vốn xuất thân là một bác sĩ y khoa (bác sĩ phụ khoa). Ông am hiểu về dược lý và cơ thể người hơn bất kỳ ai. Ông là cha đẻ của trường phái “Bilardismo” – nơi chiến thắng là mục đích duy nhất, bất chấp đạo đức.
Khi bị báo chí chất vấn về vụ việc này, Bilardo chưa bao giờ thừa nhận trực tiếp nhưng luôn đưa ra những câu trả lời lấp lửng đầy thách thức: “Tôi không nói là chuyện đó không xảy ra”, hoặc “Trong bóng đá, mọi chuyện đều có thể xảy ra, đừng hỏi tôi về chai nước, hãy hỏi tôi về chiến thuật.”
Thậm chí, có tin đồn rằng Bilardo đã chuẩn bị sẵn các chai nước pha thuốc từ trong phòng thay đồ và dặn kỹ nhân viên massage chỉ được đưa cho cầu thủ Brazil.
8. Hệ lụy và bài học xương máu
Vụ scandal “Nước thánh” để lại những vết sẹo sâu sắc:
Tình bạn tan vỡ: Branco và Maradona từng tôn trọng nhau, nhưng sau vụ việc, Branco đã từ mặt Maradona trong nhiều năm. Anh nói: “Họ có thể chơi xấu, đấm đá, nhưng đầu độc tôi? Đó là hành vi giết người. Nếu tôi bị dị ứng thuốc và sốc phản vệ ngay trên sân thì sao?”
Quy định của FIFA: Sau vụ việc này (cùng nhiều sự cố khác), FIFA đã siết chặt quy định về tiếp tế nước. Ngày nay, các đội bóng tuyệt đối không uống nước từ chai của đối phương. Các chai nước đều được niêm phong kỹ càng và có nhân viên riêng quản lý.
Vết nhơ của Argentina: Dù Argentina là một cường quốc bóng đá, nhưng những sự kiện như “Bàn tay của Chúa” (1986) hay “Nước thánh” (1990) khiến vinh quang của họ luôn bị đặt dấu hỏi về sự trong sạch trong mắt những người hâm mộ trung lập.
9. Kết luận
Scandal “Nước thánh” tại World Cup 1990 không chỉ là một giai thoại. Nó là minh chứng cho sự tàn khốc của bóng đá đỉnh cao, nơi ranh giới giữa vinh quang và tội ác mỏng manh như tờ giấy.
Với người Argentina, đó có thể là sự ranh mãnh (viveza criolla) đáng tự hào. Nhưng với lịch sử bóng đá thế giới, đó mãi mãi là một vụ “đầu độc” công khai, một vết nhơ không thể gột rửa khiến chiến thắng của Maradona và các đồng đội năm ấy trở nên kém lung linh đi rất nhiều. Câu chuyện về chai nước màu xanh sẽ mãi là bài học cảnh tỉnh: Trên sân cỏ, đừng bao giờ tin bất cứ ai, kể cả khi họ mang đến cho bạn một ngụm nước mát lành giữa sa mạc.
Tải app VAR Plus để xem thêm thông tin về cầu thủ, phong độ, số liệu thống kê về câu lạc bộ. Bên cạnh đó không bỏ lỡ lịch thi đấu, kết quả, bảng xếp hạng của các giải đấu hàng đầu thế giới: https://onelink.to/varbongda


